pelunyeutam
02-11-2009, 05:40 PM
Ô Cửa Sổ (http://www.nhaccuatui.com/nghe?M=3sNOzFhpgt)
Nhạc Và Lời : Võ Thiện Thanh
Ca Sĩ : MỸ TÂM
Tôi không thích những cơn mưa. Tôi không ưa bị ướt. Và tôi dễ bị cảm những lúc trời mưa. Nhất là khi ngồi đó, nhìn ra ngoài khung cửa sổ ra ngoài hồ, tâm trạng trũng nước,.. Ấy là khi tôi cảm!
Sáng nay trời đã báo hiệu một cơn mưa lớn. Để chào hè, mưa đổ xuống bất chợt và như muốn trút niềm vui tái hẹn. Tôi không muốn bị ướt, nhưng cái quán ấy, khung cửa sổ ấy, tôi sẽ lại nhớ người ấy .. Phải bước vào thôi. Tôi gọi một ly màu đá, và để cho tâm hồn bị ướt.
Sáng nay mưa về
Có một người khóc
Quán xưa
đã thôi không còn bài ca
mang bao yêu thương
...Người đã đi rồi...
Từng giọt mưa khẽ tung tẩy từ lan can gỗ sang bên chiếc bàn tôi ngồi. Trên tầng 2 mà nhìn ra xa hồ, sẽ thấy một màn sương trắng xóa. Em từng bảo, đó là nơi em sẽ đến; xa xôi, trắng sáng, và ướt át. Hôm nay tôi cũng lại thấy màn sương trắng ấy nhưng cảm giác đã khác. Vì tôi biết, nơi xa ấy, em không còn nhớ đến tôi, đến quán xưa, đến khung cửa sổ này, ... Em có nhớ tình tôi?
Sáng nay mưa về
Quán thưa người vắng
Ngỡ như đêm qua
vẫn còn một giọt sương khuya
... héo hắt...
Ngày đầu cấp 3, em nói thích cuộc chia ly màu đỏ như trong những tác phẩm văn học xưa rích. Còn tôi thì thấy thú vị hơn với những chiều Roma lọc cọc tiếng xe ngựa, những buổi hoàng hôn rực rỡ trên thành Vienna hay cả những hàng bạch dương lặng lẽ trong chiều tuyết đổ .. Em nói tôi xính ngoại. Nhưng ít ra, đó chỉ là những tưởng tượng lãng mạn về một nơi xa xôi. Còn em thì lại bỏ đi trong một chiều ráng đỏ, ra đi như hiện thực không thể phủ nhận.
Quán buồn thẳm sâu cõi lòng
Nỗi buồn len lén tâm hồn
Có lúc như mây mây trôi xa xôi
Rồi như gió
gió đem mưa về
... rã rời...
Quán trong những ngày mưa thưa thớt khách. Vãng lai như tôi cũng chỉ có năm ba người sinh viên ngồi tán chuyện, một đôi tình nhân đang tâm sự và một bác trai lớn tuổi mở báo ra đọc. Chẳng có gì lạ. Cũng không có gì ảnh hưởng đến tôi. Mọi chuyện như sắp đặt sẵn. Chỉ có điều em là không ở đây. Và để tôi âm thầm ngắm hạt mưa rơi qua khung cửa. Chỉ có điều tôi không quên được em. Và lại để cho nỗi buồn xâm lấn. Người đã đi rồi ...
Quán buồn chỉ dăm ba người
Nỗi buồn như cả mây trời
Tiếng hát ai như buốt giá tim tôi
Và tôi đã nghẹn ngào nước mắt
ngắm mưa vẫn rơi bên sông
Dù đã cố quên đi
những tháng ngày
...hồng...
Một chút gió se lạnh. Em đứng bên tôi nhìn ra phía mặt trời rực đỏ. Em nói sẽ phải xa tôi trong nhiều năm tới. Em bảo tôi sẽ không phải hùng hục chở em lên đê nữa, sẽ không phải chạy tới chạy lui mua cho em cây cà rem bên Hồ, và sẽ chẳng phải nghe em chê là xính ngoại. Em nói mà mắt nhìn ra đằng sau lưng tôi. Sao em ko nhìn vào mắt tôi lúc ấy. Em có thấy một buổi chiều rực đỏ nỗi đau chia ly. Một chút gió lay động mái tóc em. Em quay lưng thật nhanh. Dường như gió mơn man đem theo hạt mưa đâu đó. Hay là em khóc ..
Đêm trở về trong căn phòng nhỏ, tôi mệt mỏi vì trong đầu còn mải ướt át với hình ảnh của em. Tôi để đèn tắt, bật CD, volume nhỏ nhất, mở cửa sổ phòng cho ánh trăng bàng bạc ùa vào. Tâm hồn lại một lần nữa dội ướt cảm giác mất mát. Tôi ngồi lên bậu cửa sổ, im nghe " Ô cửa sổ" và nhìn xuống con phố dưới nhà. Đường vẫn còn ướt. Không bóng người. Mắt dõi về gốc me già đầu phố, nơi một nụ hôn vụng dại đầu tiên trong đời tôi nóng bừng mặt vì thẹn. Em lại cười rất duyên, và nhẹ nhàng cầm tay tôi nói khẽ: "Môi anh mềm như hoa dạ hương ấy ..."
Sáng nay mưa về
Quán thưa người vắng
Ngỡ như đêm qua
vẫn còn
một nụ hôn khuya
... bỡ ngỡ...
Tôi ngồi rất lâu nhớ về em. Về những ngày dầm mưa cùng em tôi ghét cay đắng. Vậy mà tôi lại mong ước được cùng em đứng dưới hiên nhà ai đó, giơ tay ra đón những giọt nước mát, để cho tâm tư nhảy nhót như mưa, để cho ước mong là mãi mãi .. Nhưng mưa thì cũng ngừng nhanh chóng như khi nó tới. Như cách em quay đi vội vã chiều hôm ấy. Có phải em sợ tôi níu giữ những chiều rực đỏ. Có phải em chỉ muốn mưa rơi trôi đi hết thảy. Có phải ..
Sáng nay mưa về
Có một người khóc
Quán xưa
đã không còn mùi dạ hương
trong gió thoảng
Người đã đi rồi
Tiếng hát ai như buốt giá tim tôi
Và tôi đã nghẹn ngào nước mắt ...
Nhạc Và Lời : Võ Thiện Thanh
Ca Sĩ : MỸ TÂM
Tôi không thích những cơn mưa. Tôi không ưa bị ướt. Và tôi dễ bị cảm những lúc trời mưa. Nhất là khi ngồi đó, nhìn ra ngoài khung cửa sổ ra ngoài hồ, tâm trạng trũng nước,.. Ấy là khi tôi cảm!
Sáng nay trời đã báo hiệu một cơn mưa lớn. Để chào hè, mưa đổ xuống bất chợt và như muốn trút niềm vui tái hẹn. Tôi không muốn bị ướt, nhưng cái quán ấy, khung cửa sổ ấy, tôi sẽ lại nhớ người ấy .. Phải bước vào thôi. Tôi gọi một ly màu đá, và để cho tâm hồn bị ướt.
Sáng nay mưa về
Có một người khóc
Quán xưa
đã thôi không còn bài ca
mang bao yêu thương
...Người đã đi rồi...
Từng giọt mưa khẽ tung tẩy từ lan can gỗ sang bên chiếc bàn tôi ngồi. Trên tầng 2 mà nhìn ra xa hồ, sẽ thấy một màn sương trắng xóa. Em từng bảo, đó là nơi em sẽ đến; xa xôi, trắng sáng, và ướt át. Hôm nay tôi cũng lại thấy màn sương trắng ấy nhưng cảm giác đã khác. Vì tôi biết, nơi xa ấy, em không còn nhớ đến tôi, đến quán xưa, đến khung cửa sổ này, ... Em có nhớ tình tôi?
Sáng nay mưa về
Quán thưa người vắng
Ngỡ như đêm qua
vẫn còn một giọt sương khuya
... héo hắt...
Ngày đầu cấp 3, em nói thích cuộc chia ly màu đỏ như trong những tác phẩm văn học xưa rích. Còn tôi thì thấy thú vị hơn với những chiều Roma lọc cọc tiếng xe ngựa, những buổi hoàng hôn rực rỡ trên thành Vienna hay cả những hàng bạch dương lặng lẽ trong chiều tuyết đổ .. Em nói tôi xính ngoại. Nhưng ít ra, đó chỉ là những tưởng tượng lãng mạn về một nơi xa xôi. Còn em thì lại bỏ đi trong một chiều ráng đỏ, ra đi như hiện thực không thể phủ nhận.
Quán buồn thẳm sâu cõi lòng
Nỗi buồn len lén tâm hồn
Có lúc như mây mây trôi xa xôi
Rồi như gió
gió đem mưa về
... rã rời...
Quán trong những ngày mưa thưa thớt khách. Vãng lai như tôi cũng chỉ có năm ba người sinh viên ngồi tán chuyện, một đôi tình nhân đang tâm sự và một bác trai lớn tuổi mở báo ra đọc. Chẳng có gì lạ. Cũng không có gì ảnh hưởng đến tôi. Mọi chuyện như sắp đặt sẵn. Chỉ có điều em là không ở đây. Và để tôi âm thầm ngắm hạt mưa rơi qua khung cửa. Chỉ có điều tôi không quên được em. Và lại để cho nỗi buồn xâm lấn. Người đã đi rồi ...
Quán buồn chỉ dăm ba người
Nỗi buồn như cả mây trời
Tiếng hát ai như buốt giá tim tôi
Và tôi đã nghẹn ngào nước mắt
ngắm mưa vẫn rơi bên sông
Dù đã cố quên đi
những tháng ngày
...hồng...
Một chút gió se lạnh. Em đứng bên tôi nhìn ra phía mặt trời rực đỏ. Em nói sẽ phải xa tôi trong nhiều năm tới. Em bảo tôi sẽ không phải hùng hục chở em lên đê nữa, sẽ không phải chạy tới chạy lui mua cho em cây cà rem bên Hồ, và sẽ chẳng phải nghe em chê là xính ngoại. Em nói mà mắt nhìn ra đằng sau lưng tôi. Sao em ko nhìn vào mắt tôi lúc ấy. Em có thấy một buổi chiều rực đỏ nỗi đau chia ly. Một chút gió lay động mái tóc em. Em quay lưng thật nhanh. Dường như gió mơn man đem theo hạt mưa đâu đó. Hay là em khóc ..
Đêm trở về trong căn phòng nhỏ, tôi mệt mỏi vì trong đầu còn mải ướt át với hình ảnh của em. Tôi để đèn tắt, bật CD, volume nhỏ nhất, mở cửa sổ phòng cho ánh trăng bàng bạc ùa vào. Tâm hồn lại một lần nữa dội ướt cảm giác mất mát. Tôi ngồi lên bậu cửa sổ, im nghe " Ô cửa sổ" và nhìn xuống con phố dưới nhà. Đường vẫn còn ướt. Không bóng người. Mắt dõi về gốc me già đầu phố, nơi một nụ hôn vụng dại đầu tiên trong đời tôi nóng bừng mặt vì thẹn. Em lại cười rất duyên, và nhẹ nhàng cầm tay tôi nói khẽ: "Môi anh mềm như hoa dạ hương ấy ..."
Sáng nay mưa về
Quán thưa người vắng
Ngỡ như đêm qua
vẫn còn
một nụ hôn khuya
... bỡ ngỡ...
Tôi ngồi rất lâu nhớ về em. Về những ngày dầm mưa cùng em tôi ghét cay đắng. Vậy mà tôi lại mong ước được cùng em đứng dưới hiên nhà ai đó, giơ tay ra đón những giọt nước mát, để cho tâm tư nhảy nhót như mưa, để cho ước mong là mãi mãi .. Nhưng mưa thì cũng ngừng nhanh chóng như khi nó tới. Như cách em quay đi vội vã chiều hôm ấy. Có phải em sợ tôi níu giữ những chiều rực đỏ. Có phải em chỉ muốn mưa rơi trôi đi hết thảy. Có phải ..
Sáng nay mưa về
Có một người khóc
Quán xưa
đã không còn mùi dạ hương
trong gió thoảng
Người đã đi rồi
Tiếng hát ai như buốt giá tim tôi
Và tôi đã nghẹn ngào nước mắt ...